BLOG CHƯA ĐẶT TÊN là một trang nội bộ của nhóm anh em G7. Chúng ta, mỗi người một công việc, mỗi người một tuổi tác, mỗi người một gia đình, mỗi người một nỗi lo,... Chúng ta đến với nhau cùng ngắm cafe nhỏ từng giọt đắng, hàn huyên nhau chuyện trên trời dưới đất để vơi đi những căng thẳng đời thường. Blog CHƯA ĐẶT TÊN cũng cùng tiển chỉ đó. Hãy nói với nhau những lời dễ thương, ca ngợi vẻ đẹp cuộc sống, tránh những phiền hà không đáng có. Mỗi người có quyền đưa ra những quan điểm, chính kiến của mình về xã hội nhưng nếu muốn, xin bạn vui lòng chọn ở những blog khác!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức nội bộ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức nội bộ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013


Trò chuyện chớp nhoáng với
                         Người về từ Đất nước Triệu Voi

- Huy&Nghi (H-N):  MC, ủa! về hồi nào vậy? sao không nói anh           em đi đón.
- MC: Thôi quên đi, xin để cho tui yên (cười), MC vừa về cách đây chừng hai tiếng, mệt quá trời, đường xấu, xóc lên xóc xuống đôi lần muốn ói, lại thêm cái “tiếp liệu” gây sự nữa, may mà có mấy viên thuốc của ông (cười).
- H-N: Mà sao về sớm vậy? mới đi hơn một tuần mà.
- MC: Sớm gì mà sớm. Mới mấy ngày mà tui thấy như cả thế kỷ! nhớ thằng Chuột không chịu nổi, thế mới biết, đừng nói dóc, chưa đi mưa chưa biết lạnh đâu! Có tí trở ngại, tui phải về bổ sung giấy tờ.
- H-N: Thế à. Rứa khi nào đi lại?
- MC: Cũng chưa biết, hễ khi nào giấy tờ xong là đi. Tui cũng chẳng nôn nóng gì, ở nhà với thằng Chuột càng nhiều càng tốt (hihi).
- H-N: Thôi, không nghe “chiện” riêng tư nữa, giờ MC nói vài lời về đất nước Lào nghe thử nào.
- MC: Ông ác vừa vừa cho, tui mới qua mấy ngày, vì công việc, tôi chạy như con Sóc giữa Viêng Chăn và Savannakhet, cũng may có đứa học trò Lào làm phiên dịch chứ không thì…, vốn tiếng Lào của tui ông biết đó, gom lại chưa được nửa gói mì tôm chứ mấy (cười) [ ý nói chữ Lào giống như sợi mì tôm bẻ vụn - H-N]. Tuy vậy, tui cũng chợt nhận ra vài điều thấy hay hay như ri: Trước hết phố xá ở đây khá sạch sẽ, nhất là ở Viêng Chăn, một Thủ đô yên bình, nhà cao tầng ít, cây xanh nhiều, không khí trong lành, đặc biệt đường phố hầu như không  nghe tiếng còi xe, mặc dù xe Tuk Tuk nơi đây chạy đầy đường, nó là phương tiện vận chuyển chủ yếu ở Lào, giống như xe “Lam” của  nước mình ngày xưa, riêng điều ni tui thấy hay hơn mình rồi. Tọa lạc ngay trung tâm Viêng Chăn là Khải Hoàn môn (Viemtiane), được Liên Hiệp Quốc tài trợ xây vào năm 1966, cao 42m, đứng ở tầng trên cùng ( tầng 7) là nhìn thấy hết Thủ đô xinh đẹp này. Chưa hết đâu, tháp Thatluong mới là điểm đến khi tới Viêng Chăn đó ông, ngôi Tháp ánh vàng tạc vào nền trời xanh, uy nghiêm, trầm mặc, đã làm  bao du khách phải nghĩ lại những được mất ở đời khi thấy bóng mình bé nhỏ, nhòa dần dưới chân Tháp.
 Khi vừa đặt chân đến Savannakhet, ấn tượng đầu tiên đập vào mắt tui là màu áo vàng của các nhà Sư đi khất thực, điều này tui cũng đã biết qua sách vở, nhưng đúng thật “ trăm nghe không bằng một thấy”! Các Sư đi thành hàng, chân trần, tay bưng bát, yên lặng, khoan thai… và từng nắm xôi lần lượt được gởi vào bình bát với cả một tấm lòng thành kính. Có ai đó đã từng nói: Họ lười lao động, đi xin ăn. Xin đừng ác miệng như thế, họ vì chúng sinh đấy, họ tạo điều kiện để chúng ta tạo Phước, khơi gợi lòng trắc ẩn trong mỗi con người.
Qua Lào, tui có cảm giác thời gian như chậm lại, hình như người Lào ít bon chen, họ sống nhẹ nhàng hơn, điều này có lẻ do ảnh hưởng bởi giáo lý Phật giáo, mà cũng đúng thôi ông ạ, Phật giáo là quốc đạo của nước này mà.
-H-N: Thôi được rồi, còn ăn uống thì sao?
-MC: (Thở dài) ăn uống hả, xôi là món chủ lực, nói thiệt với ông tui ngán tận cổ rồi, dù xôi ở Lào, được nấu bằng gạo nếp dẻo, rất thơm, đặc biệt không dính tay, thường ăn với thịt nai, bò khô…,một món không thể thiếu trên bàn ăn của người Lào là Măng ớt, tui có đem về cho ông và ông Bảy ăn thử đó. Bia Lào nghe nói đã từng được tap chí Asia Mazagine bầu chọn là bia ngon nhất châu Á đó ông, tui cũng có uống thử nhưng thấy…đắng ngắt! Có thể nói: Ăn xôi, thổi khèn và ở nhà sàn là ba nét văn hóa đặc trưng của Lào. Ít bữa nữa qua lại, tui tranh thủ đi thăm cố đô Luông Prabăng, cánh đồng Chum,…rồi tập múa Lăm vông, để khi về tui, ông, ông Bảy đi múa nghe (cười)
Thôi, tui đi đón thằng Chuột đã, sáng mai café nhé (hehe!), à quên, có hai chai rượu Lào nữa.
 H-N: ok 

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

G7 gặp mặt một số cựu giáo viên Trà My

Hôm qua, ngày 09/3/2013, một số anh em cưu GV Trà My trong đó có G7 đã tổ chức cuộc họp mặt "chớp nhoáng" tại nhà riêng anh chị Phan Như Hiễn tại Tam Hiệp - Núi Thành - Quảng Nam.
Photo Anhdung
 Thành phần gồm: Anh chị Nguyễn Dũng Nam - Trịnh Bình, anh chị Triệu Thành Tâm - Hoàng Thị Thùy Nga, anh Nguyễn Văn Quý, anh Nguyễn Bá Phước, anh Lê Công Chiến và người viết bài này - Trần Anh Dũng.
Chúng tôi đã có gần một ngày để tâm sự, nhắc lại những chuyện buồn vui về một thời gian khổ, oai hùng trên những mái núi Trà My.
Những chuyện tình đẹp như trong truyện cổ, những lần gặp giỡ tràn ngập nụ cười, những buổi sum họp lung linh ánh sao đêm, ánh đuốc sáng, bập bùng tiếng guitar, chếnh choáng hơi men rừng rú; những buổi chia  tay, những lần giã biệt dâng trào cảm xúc. Tôi đã được chứng kiến những lời trò chuyện của các anh các chị như là người trong cuộc. Trong tôi giờ vẫn còn đọng lại tất cả tình yêu thương một thời son  trẻ của các anh  các chị và biết rằng các anh chị có quyền tự hào về những gì mình đã cùng trãi nghiệm.
Photo Anhdung: Từ trái sang: Anh Triệu Thành Tâm, chị Hoàng Thị Thùy Nga,
chị Trịnh Bình và anh Nguyễn Dũng Nam
Trong lúc viết bài này, tôi chợt hiểu ra  rằng có rất nhiều sự kiện trong đời, khi còn trong thực tại thật xù xì, góc cạnh; có thể làm ta buồn vui, trách hờn, giận dỗi; có thể làm ta đau khổ, chán chường. Nhưng khi chúng đã hóa nhau thành kỹ niệm thì thật huyền ảo, tươi xanh; sống động, đáng yêu hơn hẳn những gì ta đã nghĩ.
Thời gian thật kỳ vĩ. Nó cay nghiệt cướp mất tuổi xuân để những chàng trai, cô gái xinh tươi, đầy nhiệt huyết năm xưa thành những tráng niên hoa râm tóc  trắng, nhưng lại đánh bóng, điểm tô làm những kỹ niệm đẹp đến mê hồn để dường như mọi người, ai cũng muốn tìm về nhau, sa đà nhắc nhau nghe những chuyện về thời son trẻ.
Photo Anhdung: Từ phải sang,
 Đứng: Anh Triệu Thành Tâm, Nguyễn Dũng Nam
Ngồi: Anh Nguyễn Văn Quý, Phan Như Hiễn, Lê Công Chiến, Nguyễn Bá
Phước và Trần Anh Dũng
Hơn ba mươi năm đã đi qua, nét xuân xưa giờ chỉ còn đọng trên khóe mắt. nhưng những người bạn một thời vẫn luôn nhớ về nhau, thích gọi nhau "mầy - tao", chọc ghẹo nhau những biệt danh xưa cũ. Họ đang cùng sống lại tuổi trẻ của mình, dẫu không thể là vàng son nhưng vẫn lóng lánh những viên kim cương mang ánh sáng của một thời đã mất.
Chợt ngẫu hứng vài câu thơ vội vàng tặng anh tặng chị:


TRÀ MY MỘT THUỞ

Trà My một thuở buồn như lệ
Mây núi che ngang một nẻo trời
Có kẻ xa xăm nhìn bóng xế
Chạnh lòng mơ phố nhớ chơi vơi (*)

Trà My một thuở vui như hội
Trai gái lên non, đuốc sáng rừng
Đây đỉnh Ngọc Linh nghiêng bóng núi
Năm Tầng thác ngọc thắm hoa xuân

Trà My một sớm mai nhớ lại
Bất chợt bâng khuâng một nỗi buồn
Bất chợt dáng xưa nhòa trong mắt
Nghe đời tầm tả những mưa tuôn.

Tam Kỳ, 10 tháng 3 năm 2013

((*)Từ của Quang Dũng: "Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi" - Tây tiến)
Photo Anhdung:
Bức ảnh nghệ thuật của Phan Như Hiễn

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013


 Vài dòng cho Mica.
                                                                                            Huy&Nghi

   Thế là Mica đã lên đường, không một lời đưa tiễn, không một cái vẫy tay, chỉ có mây mùa xuân vần vũ trên đầu. Chia tay, dù trong hoàn cảnh nào cũng để lại cho ta một chút ngậm ngùi đúng không Mica (?).

   Nơi ấy có bình yên ?, khoảng cách tuy không xa, nhưng vẫn là đất khách, bao điều rình rập, ai dám nói rằng mình luôn may mắn.

  “ Yếm rách còn ngăn được gió”, Mica lấy gì che?, mà thói đời luôn ve vãn, bao lời có cánh- viên đạn bọc đường, vừa khởi lên đã bay mùi gian trá !, nhớ chứ Mica?

   Quá nửa đời người, đã bên kia dốc, trước mắt còn thăm thẳm lo toan, là hun hút đợi chờ, thân cò đơn lẻ, biết cùng ai chia sẻ ?. Mong sao chân cứng đá mềm!

                                                                                 VĐ, 2/3/2013

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Tết Nguyên Tiêu G7


Vào giờ này (21h51) có lẽ G7 còn đang chơi xì-lát trên nhà Mr Thắng, tôi thì đã về nhà và viết blog cho nhóm. Lý do chính của buổi tối hôm nay là tết Nguyên Tiêu. Nhóm phải ăn tết sớm vì hai lý do. Một thành viên trong nhóm phải đi công tác tại Lào từ rằm tháng Giêng. Cô Minh Châu - người mà Bs Thạch đã khen nụ người cô ấy đẹp đến mức thành quách ngã nghiêng. Ngọc Tín - Nguyễn Văn Thiều thì ví "trong veo như tiếng pha lê vỡ". Còn diễn viên điện ảnh Lê Ngọc (trong vai quan án Trần Hưng Nhượng) thì tấm tắc đọc "Nửa nụ cười xuân muông tráng sĩ. Ba ngàn tân khách một giai nhân ..." nghĩ đời mỹ nhân như cô ấy cũng đáng để vui rồi!!! Lý do thứ hai là nhóm phải ăn tết sớm để anh em còn phải đi dự những đêm Nguyên Tiêu thanh phố, tỉnh tổ chức.
Đã nhiều năm nay, nhóm vẫn tổ chức đón Nguyên Tiêu tại Hoa Viên nhà anh Thắng vì đây là địa điểm lý tưởng nhất. Một khu vườn đầy hoa và bonsai, một mảnh sân tràn cỏ mượt, một không gian đủ để ánh trăng tràn ướt lá hoa.
Chúng tôi đến sớm khi chiều còn cắt lá. Nắng xuân sớm nhuộm vàng nhuộm xanh trên mỗi cành lá nõn. Bàn được kê ra giữa sân cùng rỉ rả chén rượu tiên thường tàn tàn xế nắng.Đàn ông khề khà ngồi ngắm những cụn khói đễnh đãng xông ra từ nhà bếp, nơi mấy chị mấy cô đang giòn tan vừa cười vừa làm món nhậu. Đómời thấy thật là vui!
Năm nay, nhóm còn được đón thêm nhiều người khách quý. Cô Mai. cô Lại - Trần Cao Vân, Diễm - Phân Bội Châu, Anh Vinh, anh,....
Sự rộn rã, say vui nhiều khi không nói hết nên lời mà chỉ có thể phần nào cảm nhận qua những bức ảnh vội vàng của "nhiếp ảnh gia vô danh tiểu tốt"
Photo Anhdung


Photo Anhdung



Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung



Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung



Photo Anhdung



Photo Anhdung

Photo Anhdung


Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Photo Anhdung

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

Tất niên


TẤT NIÊN
Tác  giả Nguyễn Dũng Nam

Đó là một buổi chiều cuối năm, chiều hăm lăm. Con đường nhỏ ven sông xuống nhà Trần Anh Dũng bị khóa một đoạn vì người ta đang sửa đường đón tết nên buộc chúng tôi phải đi quanh. Đi quanh thì hơi không ưng ý nhưng ngoái lại thấy hóa hay vì biết thêm một lối nữa vào nhà Dũng. Đến nơi bỗng nghe oang oang – Đạo là đạo, đạo cũng là đường, đạo là đạo có chánh và tà, đạo là đường có chính và phụ, khi theo đạo ta quyết theo chánh mà không tà, nhưng khi đi đường ta phải bỏ chính theo phụ nếu chính bị tắt, nhưng than ôi,  phụ đạo hóa ra hiểm hóc hơn chính đạo vì dễ đi lạc ! Hỏi ra mới biết do tắt đường chính nên anh này phải đi đường phụ, do lớ mớ nên đi lạc mãi một hồi mới tìm được nhà Dũng nên nói thế !
Chúng tôi vẫn thường gọi đến nhà Dũng là “xuống” do vì nhà Dũng ở gần sông, ở đây là sông Tam Kỳ, nói về địa hình, sông đương nhiên là chỗ thấp hơn nên dẫu không ở cao mấy nhưng hễ nói xuống sông bỗng thấy hợp lí .  Con đường này tuy không dài lắm, không rộng mấy nhưng có lắm tên gọi, chắc là mỗi người gọi theo cách riêng của mình - đường Hòa Hương, đường Phường 1, đường sưa ven sông, đường xuống vườn cừa, và hôm nay là đường … xuống nhà Trần Anh Dũng. Dẫu gọi tên gì thì vẫn là con đường ấy, nhưng mỗi tên gọi ẩn hiện một kí ức, một hoài niệm, một nỗi-niềm-riêng tùy người, bởi vì cũng chính con đường nhỏ ven sông này đã làm nên một phần diện mạo đáng yêu của Tam Kỳ mà không-nơi-nào-có-được , đó là hương sưa ! Ai không lớn lên ở Tam Kỳ thì thôi, chứ nếu có, thì nhất định không làm nên thì cũng đã để lại hoặc thậm ít cũng nghe nói về con đường sưa ven sông có màu huyền thoại của thị trấn, ký ức và kỷ niệm mùi tỉnh lẻ này. Con đường đã làm người ta lưu luyến và nhớ về  khi phải đi xa chính là con đường dẫn đến nhà Trần Anh Dũng, người sáng lập và quản trị blog chưa đặt tên, thành viên của G7.
Dz Nam, Huỳnh Triều, Dương Tiến Sĩ, Bảy Pháp Sư đến
 sớm, đang làm lễ tiên  thường

Mày râu tới sớm hơn cả là Triều cường, tiếp theo là Chủ tịch rồi đến Dương Tiến Sĩ. Khi chủ nhà phát hiện và hô to “Đã được 4 người rồi !” thì lễ tiên thường được thực hiện ngay với ¼ chai red label của Thi Ngân Khố để dành lại từ hồi tất niên tây lịch. Rõ ràng chủ nhà đã vận dụng “học thuyết trà tam, tửu tứ, du hành nhị” khi thấy đủ bốn người để làm cái tiên thường này.
Bỗng chỉ huy trận đánh, Pháp sư phu nhân, từ trong bếp hớt hãi chạy ra kề tai Dương Tiến Sĩ thì thầm điểu gì đó có vẻ quan trọng khiến bốn tay tiên thường đều ngừng để nghe ngóng. Nghe xong Dương Tiến Sĩ  phá ra cười – Á ha, để tui ! và lập tức cởi đồng hồ, xắn tay áo như chuẩn bị tỉ thí với ai ! Sau một cái ngoắc tay mệnh lệnh của chỉ huy trưởng thì phu nhân Triều cường khệ nệ bưng ra một con gà luộc với đầy đủ dao thớt đi kèm và lắc đầu như mếu – Ui, dai quá Em xé không ra ! Hóa ra mấy bàn tay liễu yếu đào tơ kia không xé nỗi con gà luộc nên cầu cứu. Câu nói “trói gà không chặt” nay lẫy sang “xé gà đã luộc” thì hợp cảnh lắm. Việc đầu tiên của Dương Tiến Sĩ là cầm miếng chanh tươi xát lên hai bàn tay miệng lẩm bẩm – vệ sinh, vệ sinh ! rồi thuận tay cầm bộ lòng gà lên soi mói – Ôi, con gà ni chết là phải, gà không tim làm răng sống được ! rồi thuận tay bóc quả tim cho vào mồm – Tiên thường thiếu mồi sao được ! lúc ấy Chủ tịch mới xen vô – Dương mà xé gà thì đến hồi dọn ra chỉ còn xương !  Mới nói tới đó thấy Bảy Pháp sư cũng từ trong bếp khệnh khạng bưng một rá to có đến hai con gà đang bị bóc tách dở dang chép miệng – Dai, dai thiệt !  Châu Sư Ký lẻo đẽo theo sau trách cứ – Anh Bảy mà xé thịt gà mấy con chó đứng ngó mà chảy nước mắt, ảnh gỡ sạch trơn thịt còn cái xương không biểu chi mà không lâu ! Thế là Chủ tịch cũng bị bắt đi rửa tay để … xé gà và thoáng một cái, 3 con gà luộc đã cốt đằng xương, nhục đằng thịt đâu ra đấy mà chẳng thấy ai kêu dai !  Người xưa nói – vụng múa chế đất lệch, lại nói trăm hay không bằng tay quen cũng đều đúng cả, ít ra là với chuyện xé gà. Ai có việc ấy, riêng các anh tiên thường chắc là đã có mồi trộm để đưa cay nên cứ tủm tỉm cười hoài ! Rồi theo sự chỉ huy của Dung phu nhân nào chanh, nào bột ngọt rồi đường, muối, rau răm, tiêu, hành … được đem ra và chị  ra lệnh – Anh Nam chia các thứ riêng ra rồi cho bóp riêng từng thứ, sau đó mới nhập lại, nhớ là khi đã cho rau vô chỉ trộn thôi chớ không bóp nữa ! Triều cường sốt sắng nhắc lại – Nhớ chưa. Chỉ được trộn thôi chớ không bóp nữa. Trộn thịt gà á ! Đằng sau có ai đó cười khẹt khẹt, hóa ra Lâm Hoa Kiều. Chỉ huy trưởng kêu – Cô lo cái món miến của cô đi chứ đừng có đứng đó mà than thở chó khóc anh Bảy ! Châu Sử Ký kêu trời – Ôi chết em rồi ! Em ngâm miến của em nãy chừ trong … và chạy biến vào trong bếp.
Bộ phận ẩm thực đang tác vụ

Giờ G sẽ từ 5 giờ đến 5 giờ 30 nhưng nghị quyết cũng có nói là hễ có mặt quá bán là được quyền khai mạc và ai cũng phải đến sớm hơn để tham gia công tác hậu cần. Gậy chỉ huy được giao cho Pháp sư phu nhân, tham mưu trưởng là Châu Sử Ký, công tác dân vận có phu nhân của Triều cường, yểm trợ có phu nhân của Lâm Hoa Kiều … và rồi, buổi tiệc tất niên đã được thực hiện đúng giờ giấc và mọi người cùng đúng hẹn, vài hội viên vắng mặt có báo trước, riêng Chánh văn phòng không về kịp là đáng tiếc, và, đã đến lúc điểm hỏa nên thấy chủ nhà đứng lên khệnh khạng thưa  – Kính thưa các anh và các bạn. Năm nay nhóm G7 chúng ta tổ chức tất niên ở nhà em đây là cũng có lí do … nên em kính chúc các anh chị và các bạn sang năm mới được nhiều may mắn và xin mời nâng ly tiễn năm cũ !  Thế là không kiểu cách, chẳng nề hà, mà có ai đâu để mà nề hà kiểu cách mới được chứ, mọi người cùng chạm li, mỗi cái chạm là một lời chúc kiểu G7 – sau Tết xin mấy cây tre làm lại cái hiên cho cổ là được  – đô Mỹ, đô Úc lên xuống không sao chớ đô anh mà lên là bả cấm cửa luôn đó  – anh không sợ gãy súng mà sợ hết đạn, trăm sự nhờ em  …  mà chỉ người này mới hiểu người kia muốn gì !
Không khí thật vui vẻ

Tại buổi tất niên vấn đề tình-thương-mến-thương của G7 được nói đến nhiều và thấy cần (một ý kiến) – phải có một cái qui chế hẳn hoi để tránh đi lạc đường (ý kiến khác) – cái blog chưa đặt tên là một thành qủa đáng khích lệ nhưng cái để đưa lên còn ít và chưa được quản trị (một ý nữa) – cần kết nạp chính thức mấy hội viên đã có đút lót hẳn hoi (chuyện tối lữa tắt đẻn) – các hội viên cơ nhỡ không được đứng núi này trông núi nọ (rồi chuyện cây nhà lá vườn) – hội viên nào có sản phẩm làm ra nhớ đem biếu anh em để biết đường tiếp thị,  v.v…

Bị chú: tại bữa tất niên ở nhà Chủ tịch, sau đó 2 ngày, thì nghe nói có người gửi quà tặng đến, quà được gói kỹ và ghi tên người nhận hẳn hoi, đến khi mở ra mới biết là của hãng bánh kẹoThái Bình gửi biếu ! Có người đàm tiếu là gửi xong chủ hãng quấn chăn nằm do … tiếc của đến khi hỏi ra mới biết là không phải vậy. Người tặng quà không đến được là do phải đi về quê vợ của thằng em trai làm đầy tháng cho cháu trai gọi là ông nội bác. Thế mới biết miệng thế gian có bao giờ ngay đâu ! Xin hoan nghênh và cảm ơn anh Thưởng. G7 chúc anh thu được hết tiền hàng trước khi năm mới sang và tung hàng ào ạt ra ngay khi năm mới tới để Tết sang năm anh lại gửi quà tặng y chang như năm ni vậy.
Riêng Chủ tịch hội vì không phải là nhà sản xuất nên không có sản phẩm vậy xin lấy cái mẫu chuyện cuối năm này làm quà gửi đến toàn thể hội viên với lời chúc Tân Niên Hạnh Phúc. Từng hội viên khi đọc xong mẫu chuyện này thì coi như đã nhận quà cá nhân rồi thì chớ nên nhỏ to bàn chuyện bãi nhiệm chủ tịch nữa. Được như vậy thì người ngồi trên cái long … ghế này sẽ rất vui lòng mà kết thúc câu chuyện cuối năm vậy ! Kha kha !
NDN



Thử làm một cái video clip cho ngày tết khi vô tình online. các anh có nhu cầu xin vào trang này tải phần mềm Windows Movie Maker rồi làm thử cho vui! Chúc thành công!
http://down24.net/thu-thuat/phan-mem/item/windows-movie-maker.html

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013


Lê Ngọc Bảy- người đóng vai Trần Hưng Nhượng

                                                                                    Huy&Nghi

Lê Ngọc Bảy - Ảnh chụp tại nhà
Photo Anh Dũng
            Tối 14/01/2013, đài Phát thanh Truyền hình Quảng Nam (QRT), trong chương trình Đất và Người xứ Quảng, có giới thiệu về một vị quan trải qua ba đời Vua đó là ông Trần Hưng Nhượng, người làng Khương Mỹ, nay thuộc thôn Mỹ Tân An, xã Tam Xuân 1, huyện Núi Thành, Quảng Nam. Trong phóng sự trên Lê Ngọc Bảy là người đóng vai quan Án Trần Hưng Nhượng.
            Chương trình phát xong, ôi thôi, tên tuổi Bảy nổi như cồn, điện thoại khắp nơi bay về, người quen kẻ lạ đủ cả, đặc biệt là sinh viên khoa Ngữ Văn Trường Đại Học Quảng Nam không thiếu một em (trong số này cũng có một số tranh thủ chúc mừng Thầy để lấy điểm!). Riêng anh em trong nhóm thì khỏi phải nói, ai ai cũng thấy thơm lây ( lời anh Thưởng), kiêu hãnh, tự hào! Trưởng nhóm (làm ra vẻ người lớn): “được, được lắm!” (thực tình, kiếm ở ổng lời khen còn khó hơn tìm nước đái Rồng!), MC thì nay nhìn Bảy với cặp mắt long lanh, ướt ướt, chớp chớp... ( trước đây lúc nào cũng nhìn với “đôi mắt hình viên đạn”) rồi thức trắng hai đêm liền thêu bức tranh với chữ Tâm Phật đem tặng, làm cho có người “ngứa con mắt”, dì H, dì L, thì cứ: ước gì...ước gì! Cô D, mấy đêm liền không ngủ vì trước nhất là cảm giác sung sướng, hạnh phúc lân lân, sau đó là ân hận, tự trách mình vì xưa nay nằm trên đỉnh đồi mà không biết hưởng ánh nắng mặt trời, rồi quay mặt vào tường khóc thút thít!, những giọt nước mắt hạnh phúc nóng hổi lăn dài trên đôi gò má hơi sạm vì tuổi tác.
              Với tôi, qua nghiên cứu tư liệu vị quan này, biết Lê Ngọc Bảy ngoài đời, nhìn Bảy trên film, tôi nói không ngoa tí nào đây là một Trần Hưng Nhượng tái thế, và khen cho QRT có con mắt tinh đời!.
Mời các anh xem video clip


Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Có gì mới trong những ngày đầu năm?

Thưa các anh, chiều qua (10/01/2013), sau khi hoàn tất các thủ tục mua đất, làm nhà trên Blogspot, Bloger Bs Võ Ngọc Thạch quyết định tổ chức bữa liên hoan bỏ túi tại nhà hàng ... Lê Ngọc Bảy với một chai Hennessy Cognac.


Bữa tiệc có sự tham gia của vợ chồng Bảy - Dung (hiễn nhiên vì toàn bộ đồ nhấm là do Dung đóng góp còn Bảy thì mở hầm rượu lấy chai số 43 hàng 2, Hoàng Đế tửu), Huỳnh Triều - Anh Dũng, và chủ tịch Dũng Nam.

Trong cái không gian nhỏ, ấm áp cuối đông của căn nhà hạnh phúc Bảy - Dung, rất nhiều những chuyện hàn huyên đưa mỗi người trở về "thời quá vãng của nhau". Câu chuyện đậm chất bi hùng của một thời Trà My đầy vắt và đầy khói đá của anh Dũng Nam, những chiều buồn ngồi quán chè uống cà phê bên bến Hương Giang, khóc cuộc tình xa của Bs Thạch, Những sớm mai ngắm sóng Quy Nhơn đọc  thơ Hàn Mặc Tử trong nỗi cô đơn không có người yêu của chàng trai trẻ Huỳnh Triều hay cái nhìn thân thương đầu tiên của Ngọc Bảy dành cho thiếu nữ Thị Dung về một thời xa lơ xa lắc. Không gian dường như hẹp lại trong cái êm ấm bạn bè.


Câu chuyện lại quay về chuyến "Hành Phương Tây" thăm Cổ Lâm Tự của nhóm G7. Và cũng trong bài viết này chúng tôi rất hân hạnh PR một phóng sự được đầu tư khá công phu của tác giả Dũng Nam. Phóng sự đồ sộ này, chúng tôi dự kiến sẽ đăng tải nhiều kỳ trên chính trang báo này.


Mặc dù ban quản trị chưa chính thức "cầm trên tay" bản hợp đồng độc quyền đăng tải phóng sự với tác giả, nhưng chúng tôi tin rằng với tài năng "không việc gì không làm được" của quản trị viên Anh Dũng thì trong một tương lai rất rất gần, độc giả thân yêu của Blog Chưa Đặt Tên sẽ có được niềm hân hoan khi được đón đọc và chờ đợi hồi sau của thiên phóng sự này

Chúng tôi mạo muội muốn chia xẻ suy tư này cùng những độc giả trung thành và đáng yêu của Blog Chưa Đặt Tên rằng: Biết đâu một ngày nào đó có thể sẽ rất xa và cũng có thể thật gần. Lúc đó, có thể tất cả chúng ta đều đã thành người thiên cổ hoặc cũng có thể ngay sau khi thiên phóng sự mà chúng ta đăng xong, mặt trời và mặt trăng cùng vụt tắt, chỉ còn lại lung linh ánh sáng thiên phóng sự của tác giả Dũng Nam thì những chuyến xe sẽ tìm về  hỏi thăm căn nhà của vợ chồng Dung - Bảy, nơi từng xảy ra bữa tiệc rượu tuyệt vời.

Chúng tôi chia tay thật khuya, khi những loài giun dế kêu vang báo rằng đã gần mười hai giờ đêm rồi đó. Bịn rịn, luyến lưu nói lời tạm biệt hẹn sáng mai uống cà phê sớm. Trở về trong cái buốt lạnh của thời tiết cuối đông, chúng tôi mỗi người một ao ước, một suy tư về một tương lai thật tươi sáng, rực rỡ về sự thành công của trang Blog Chưa Đặt Tên mà các đọc giả đang ngồi đọc.

 Một ngày mới đã bắt đầu khi chúng tôi vừa về đến nhà. Chúc tất cả các anh trong nhóm G7, các độc giả đáng kính, dễ thương của Blog Chưa Đặt Tên và mọi người trên trái đất này một ngày mới thật  vui tươi, hạnh phúc, và tràn đầy phấn khởi.
Hehehe!!!


Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

HỌP MẶT ĐẦU NĂM- SỰ KHỞI SẮC CỦA 2013- G7

      Tôi không được dự lần chuẩn bị cho buổi họp mặt Nhóm G7 sáng nay, nhưng lại được cái duyên may về đúng lúc. Trời chiều cuối đông nhanh tối, ánh đèn phố đã bật sáng. Nhà anh Lương Yến đèn đã bật sáng trưng, bàn tiệc đã chuẩn bị chu đáo...
      Có nhẽ cái duyên khởi sắc cho nhóm hôm nay là sự trở về của một thành viên kì cựu từ "Đất Mũi", anh đã mang về góp vào âm hương cho bữa tiệc là đặc sản Cá Khô nhiều loại từ miền Nam xa xôi: Có con Tôm Tít "nhiều xương (?)" mà ngon thiệt- cái ngon mằm mặm ngọt bùi của đặc hải Nam bộ, có con cá Sặc chỉ, con Diếc biển, con...(lạ quá chưa thể nhớ tên). Khô cá chấm tương ớt tự làm khá đặc biệt của Cô Củng càng tăng vị ngon riêng có của món hải sản anh Thi đã vất vả mang về từ miền đất xa xôi.
      Có nhẽ duyên khởi sắc còn bởi vị ngọt dịu, cay nồng, hồng thấm của rượu Đào SaPa. Đây là quà xứ Bắc anh Chín Quân mang về sau chuyến công tác dài ngày vùng Tây Bắc sương mù tuyệt đẹp.
      Và có nhẽ duyên khởi sắc bởi thành viên mới. Cô Minh Châu- sau lần hạnh ngộ chuyến dã ngoại Cổ Lâm Tự Đại Lộc cùng nhóm nay hóa tri âm. MC vừa về từ miền Tây Nguyên hùng vĩ đất đỏ bajan. Cô giáo đi dự ngày vui Vu quy của một SV đã ra trường. Quà mang về góp "ra mắt cả nhóm" là 5 kg cafe Buôn Mê. Cafe nhân nguyên chất loại Thượng hảo hạng đã hái và lựa chọn kỹ càng. Vị ngon của ly cafe Buôn Mê "mày ngang mũi dọc" thế nào ắt phải trông chờ vào tài dịch vụ thượng thừa của Bác Thạch!
      Vui mà không quên bằng hữu, thiếu vắng đôi người bàn tiệc đã thấy chông chênh. Lý do riêng nên Bác Thưởng, Anh Dương không đến chia vui, thiệt là tiếc! Khách mời của nhóm là Cô Lại không đến được chiều nay, nhóm không vui, nhưng buồn nhất lại dành trọn cho một người!
      Bữa tiệc đầu năm có các anh, các chị, có cả người mới cứng, có cả người mới vừa về, và có cả bạn vong niên ở xa Tổ quốc. Chúc nhau vững bước trọn niềm tin, mong nhau chân cứng đá mềm- thủy chung, cầu cho được sống cõi người thiên lương, muốn cùng nhau son sắt ái nhân, không gây "nhầm hiểu" để rồi "độ nhau", ưng cho cả nhóm cùng nhau- chén thù chén tạc vui câu "vô thường"! 
       Có lẽ cũng xin  phép các bác cho tác giả bài viết đăng vài ảnh tư liệu minh họa cho vui vui tầm mắt...





















..